Dlkoman

Giá thị trường

BTC Bitcoin
$77,939.7 -0.23%
ETH Ethereum
$2,434.19 -0.87%
SOL Solana
$102.58 -2.30%
BNB BNB Chain
$686.5 -1.07%
XRP XRP Ledger
$1.36 -2.26%
DOGE Dogecoin
$0.0828 -2.57%
ADA Cardano
$0.1954 -2.74%
AVAX Avalanche
$7.21 -1.34%
DOT Polkadot
$0.8288 -1.58%
LINK Chainlink
$11.25 -1.28%

Lịch sự kiện blockchain

{{年份}}
28
03
unlock Mở khóa token Arbitrum

Giải phóng 92 triệu ARB

30
04
upgrade Nâng cấp Celestia Mainnet

Cải thiện hiệu quả lấy mẫu tính khả dụng dữ liệu

12
05
halving BCH Halving

Sự kiện giảm một nửa phần thưởng khối

22
03
unlock Mở khóa Optimism

Lượng cung lưu hành tăng khoảng 2%

18
03
unlock Mở khóa token Sui

Phần đội ngũ và nhà đầu tư sớm được giải phóng

10
05
upgrade Nâng cấp Ethereum Pectra

Tăng giới hạn validator và trừu tượng hóa tài khoản

15
04
halving Bitcoin Halving

Phần thưởng khối giảm xuống 3,125 BTC

08
04
upgrade Solana Firedancer

Trình xác thực độc lập ra mắt trên mainnet

Theo dõi phí Gas

Ethereum 28 Gwei
BNB Chain 3 Gwei
Polygon 42 Gwei
Arbitrum 0.5 Gwei
Optimism 0.3 Gwei

💡 Smart Money

0x8c9c...4506
Ví lưu ký tổ chức
-$1.4M
74%
0x96a7...7b0b
Nhà đầu tư sớm
+$4.0M
64%
0xd234...8658
Thợ đào DeFi hàng đầu
+$0.7M
63%

🧮 Công cụ

Tất cả →

Hormuz không đóng cửa: Nó vừa được chuyển sang chế độ kiểm soát có điều kiện, và blockchain nên học điều đó

Ngô Thế
Pháp lý
Ngày 9 tháng 8, Bộ trưởng Ngoại giao Iran tuyên bố trên truyền hình Trung Quốc: eo biển Hormuz chưa mở cửa trở lại. Không phải "đóng cửa", mà là "điều chỉnh luồng". Hai từ đó quan trọng hơn toàn bộ bản tin. Với một kỹ sư giao thức, tôi nghe ra một thông điệp quen thuộc: không phải tắt mạng, mà là chuyển sang quyền kiểm soát có điều kiện. Blockchain nên hiểu điều này, vì nó đang đối mặt với cùng một cơ chế ở tầng vật lý. Tôi không phải nhà phân tích địa chính trị. Tôi viết code, audit smart contract, và vận hành node. Nhưng khi đọc bản tin ngắn từ hãng thông tấn Trung Quốc, tôi nhận ra một thứ quen thuộc: cách Iran nói về Hormuz gần như y hệt cách nhiều giao thức DeFi nói về thanh khoản. Không ai nói "chúng tôi đóng hệ thống". Họ nói "chúng tôi điều chỉnh luồng, tạo hành lang mới, và các chuyên gia đang làm việc kỹ thuật". Nghe quen không? Đó chính là ngôn ngữ của một admin multi-sig khi tạm khóa rút tiền. Hãy đọc kỹ thông tin có được. Iran và Oman đã đàm phán xong về "hành lang vận chuyển mới" thay thế luồng cũ. Nhưng bộ trưởng ngoại giao Iran nhấn mạnh: điều này không có nghĩa eo biển mở cửa trở lại. Việc mở cửa phụ thuộc vào "một loạt điều kiện". Các chuyên gia đang thực hiện "công việc kỹ thuật". Ba phát biểu đó, kết hợp với việc chọn kênh truyền thông Trung Quốc để phát đi, tạo thành một chiến lược tinh vi hơn nhiều so với việc đe dọa phong tỏa. Là người đã audit hợp đồng thông minh từ năm 2017, tôi học được một nguyên tắc: không bao giờ đánh giá hành động qua lời nói, mà qua quyền kiểm soát mà hành động đó thiết lập. Một contract có thể nói "phi tập trung" nhưng nếu owner có quyền rút token bất kỳ lúc nào, thì đó là sự thật duy nhất. Hormuz cũng vậy. Bất kể Iran nói gì về "điều chỉnh", sự thật kỹ thuật là: họ vừa thiết lập một cơ chế kiểm soát truy cập lên một trong những điểm nghẽn quan trọng nhất của kinh tế toàn cầu. Eo biển này vận chuyển khoảng 20% lượng dầu thô và 25% khí tự nhiên hóa lỏng của thế giới. Không phải là một pool thanh khoản nhỏ. Đây là thanh khoản của nền văn minh công nghiệp. Bài phân tích quân sự mà tôi đọc được chỉ ra một điểm đáng chú ý: Iran không tuyên bố "phong tỏa hoàn toàn", mà đề xuất một tuyến đường thay thế. Điều này thông minh hơn nhiều so với phong tỏa cứng. Vì sao? Vì phong tỏa cứng tạo ra một kẻ thù rõ ràng và biện minh cho phản ứng quân sự. Còn "hành lang có kiểm soát" biến Iran từ kẻ gây hấn thành người quản lý hạ tầng. Họ không nói "không ai được qua". Họ nói "đi theo lối này, và chúng tôi sẽ quyết định khi nào mở lối cũ". Đó là quyền lực lớn hơn nhiều. Trong blockchain, chúng ta gọi đây là kịch bản "backdoor" hoặc "kill switch". Tôi đã phát hiện một lỗ hổng reentrancy trong hợp đồng Status.im vào năm 2017, trước ICO của họ. Lỗi nằm ở chỗ contract cho phép gọi lại hàm rút tiền trước khi cập nhật số dư. Nhưng loại lỗi nghiêm trọng hơn là loại không nằm trong logic toán học, mà nằm trong mô hình quyền lực: ai có thể thay đổi luật chơi giữa chừng. Iran vừa làm điều đó với Hormuz. Họ không cần phá hủy tàu thuyền. Họ chỉ cần thay đổi định nghĩa về "luồng hợp lệ". Hãy nhìn vào cơ chế vận hành. Hormuz không phải là một con đường đơn lẻ. Nó là một vùng biển với nhiều luồng di chuyển được phân định. Iran kiểm soát bờ bắc, Oman kiểm soát bờ nam. Bằng cách đề xuất "hành lang mới" cùng Oman, Iran đã biến một vấn đề quân sự thành một vấn đề quản trị chung. Điều này giống hệt một DAO: thay vì một bên áp đặt, bạn tạo ra một ủy ban quản trị gồm hai bên, rồi gọi đó là "đồng thuận". Nhưng bất kỳ ai từng đọc mã nguồn của một DAO thực sự đều biết: nếu hai trong ba chữ ký nằm trong tay hai thực thể, thì đó không phải là phân quyền, mà là liên minh. Tôi nhớ lại năm 2020, khi tôi tự viết công cụ phân tích tĩnh dựa trên Python và Slither để rà soát các contract DeFi mới. Tôi tìm thấy một vấn đề trong tính toán phí của Uniswap V2 ở các pool thanh khoản thấp: phí tích lũy có thể bị thao túng nếu ai đó kiểm soát được thời điểm cập nhật dự trữ. Đội ngũ Uniswap phản hồi tích cực, và họ đã vá. Nhưng bài học lớn hơn là: thanh khoản thấp không phải vấn đề, mà là khả năng thao túng điểm yếu bằng cách kiểm soát dòng chảy. Hormuz hiện tại cũng vậy. Không cần phải chặn toàn bộ dòng dầu. Chỉ cần đưa ra một tuyến đường thay thế mà bạn kiểm soát, rồi đặt điều kiện cho việc mở lại tuyến cũ. Dòng chảy vẫn tiếp tục, nhưng nó đi qua một cánh cổng có người gác. Điều này dẫn tôi đến một quan điểm mà nhiều người trong ngành sẽ không đồng ý: phân mảnh thanh khoản không phải là vấn đề thực sự. Đó là câu chuyện mà các quỹ đầu tư mạo hiểm tạo ra để bán sản phẩm cầu nối mới. Vấn đề thực sự là sự tập trung hóa quyền kiểm soát hạ tầng. Khi một nhóm nhỏ các thực thể kiểm soát các điểm nghẽn quan trọng — dù là một eo biển, một sàn giao dịch, hay một nhà sản xuất chip — thì dòng chảy có thể bị điều chỉnh mà không cần phong tỏa. Năm 2021, tôi phân tích hợp đồng CryptoPunks và OpenSea và phát hiện ra cơ chế mint không có danh sách trắng có thể bị spam. Vấn đề không phải là thiếu thanh khoản cho NFT, mà là một contract có thể bị tấn công bởi bất kỳ ai có đủ gas. Sự cởi mở đó là một lỗ hổng, không phải một tính năng. Bây giờ, hãy liên hệ với chi phí vận hành blockchain. Năm 2022, trong thị trường gấu, tôi dành thời gian đọc mã nguồn zkSync Lite và Arbitrum, rồi tự viết một bản zk-rollup mini bằng Rust. Tôi phát hiện ra rằng chi phí xác minh bằng chứng trên EVM rất cao, đến mức phi lý. Các nhà điều hành zk-rollup liên tục chảy máu tiền khi gas ở mức bình thường, và chỉ có thể sống sót trong thị trường bò khi phí giao dịch đủ cao. Vậy điều gì xảy ra nếu chi phí năng lượng toàn cầu tăng vọt vì căng thẳng tại Hormuz? Các validator và miner ở Trung Đông, nơi có điện rẻ nhờ dầu khí, sẽ phải đối mặt với chi phí đầu vào tăng. Không phải ngay lập tức, nhưng trong vòng vài tháng, biên lợi nhuận sẽ bị siết. Khi lợi nhuận giảm, các nhà vận hành nhỏ rời mạng. Kết quả: tỷ lệ hash hoặc số lượng validator tập trung vào những thực thể lớn có quan hệ chính trị tốt hơn. Đó là một kịch bản tập trung hóa lặng lẽ. Tôi đã thấy điều này xảy ra trong lĩnh vực khai thác tiền điện tử. Năm 2021, khi Trung Quốc đàn áp khai thác, nhiều người nói rằng mạng lưới sẽ phi tập trung hơn khi các thợ mỏ di cư. Nhưng những gì thực sự xảy ra là các trang trại khai thác lớn chuyển đến Texas và Kazakhstan, nơi họ có các thỏa thuận năng lượng đặc biệt với chính phủ. Sự tập trung địa lý không biến mất. Nó chỉ thay đổi hình dạng. Hormuz cũng vậy: nếu Iran và Oman kiểm soát hành lang mới, họ không cần kiểm soát toàn bộ eo biển. Họ chỉ cần kiểm soát các điểm ra vào. Giống như một router kiểm soát bảng định tuyến, không cần chặn tất cả các gói tin, chỉ cần quyết định gói nào đi đường nào. Bài phân tích quân sự nguồn có một nhận định đáng chú ý: Iran đang chuyển trạng thái của Hormuz từ "tự do đi lại" sang "đi qua có kiểm soát". Đó là một thay đổi pháp lý và hoạt động, nhưng nó được gói trong ngôn ngữ kỹ thuật: "chuyên gia đang làm việc", "điều chỉnh luồng", "điều kiện". Tôi đã thấy chiến thuật này trong các cuộc gọi quản trị DAO. Một nhóm nhỏ đề xuất "nâng cấp kỹ thuật" để sửa lỗi, nhưng ẩn trong đó là một tham số có thể thay đổi quyền rút tiền. Mọi người bỏ phiếu vì họ tin vào "công việc kỹ thuật". Mã nguồn không bao giờ nói dối, nhưng con người thì có. Lịch sử của DAO đầy rẫy các ví dụ về "nâng cấp khẩn cấp" được sử dụng để đóng băng tài sản của người dùng. Hãy để tôi nói rõ quan điểm của mình: "Code is law" không hoạt động trong quản trị DAO, vì quyền nâng cấp hợp đồng thông minh luôn nằm trong tay một vài admin multi-sig. Điều này tôi đã chứng kiến nhiều lần. Năm 2021, khi tôi phân tích các giao thức cho vay, tôi nhận ra rằng hầu hết các admin có thể thay đổi oracle, thay đổi tỷ lệ thế chấp, hoặc thêm token mới vào danh sách hỗ trợ. Một người dùng bình thường có thể kiểm tra mã nguồn và tin rằng họ được bảo vệ, nhưng họ không bao giờ có thể kiểm tra ý định của admin. Hormuz hiện tại cũng là một dạng multi-sig: Iran và Oman là hai chữ ký. Mỹ, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản — những bên tiêu thụ năng lượng lớn nhất — không có chữ ký nào trong giao dịch này. Họ chỉ là người dùng cuối. Bây giờ, hãy xem xét góc nhìn phản trực giác. Thị trường tiền điện tử thường phản ứng với các sự kiện địa chính trị bằng cách bán tháo trong vài giờ rồi hồi phục. Nhưng điều này là sai lầm. Cú sốc Hormuz không phải là một sự kiện điểm, mà là một sự thay đổi cấu trúc. Khi một điểm nghẽn vật lý chuyển từ chế độ "mở" sang "kiểm soát có điều kiện", nó tạo ra một khoản phí ẩn trên mọi dòng chảy đi qua. Khoản phí này không xuất hiện trên bảng giá, nhưng nó xuất hiện trong chi phí bảo hiểm hàng hải, chi phí nhiên liệu, và thời gian vận chuyển. Tương tự, khi một blockchain phụ thuộc vào một trình xác thực tập trung, sự thay đổi đó không xuất hiện trong thời gian hoạt động bình thường. Nó chỉ xuất hiện trong thời gian căng thẳng. Tôi đã học được trong bear market 2022 rằng chi phí vận hành thấp là lợi thế cạnh tranh duy nhất bền vững. Các giao thức có chi phí xác minh thấp, không phụ thuộc vào phần cứng đắt tiền, và không cần năng lượng rẻ, sẽ sống sót. Các giao thức thiết kế cho thị trường bò sẽ chết. Hãy nhìn vào phần cứng. Việc sản xuất chip tiên tiến hiện tập trung ở Đài Loan, Hàn Quốc, và một phần ở Mỹ. Cáp quang biển đi qua Biển Đỏ, Ấn Độ Dương, và một số tuyến đi qua khu vực Trung Đông. Khi Hormuz bị xáo trộn, nó không ảnh hưởng trực tiếp đến cáp quang, nhưng nó ảnh hưởng đến nguồn cung năng lượng cho các trung tâm dữ liệu ở khu vực Vịnh Ba Tư. Các trung tâm dữ liệu này ngày càng được sử dụng cho khai thác tiền điện tử. Nếu chi phí điện tăng, các trung tâm này có thể đóng cửa. Điều đó có nghĩa là tỷ lệ băm của Bitcoin và các mạng Proof-of-Work khác có thể giảm trong khu vực. Nhưng nó không dừng lại ở đó. Sự không chắc chắn về năng lượng khiến các nhà vận hành lớn chuyển sang các hợp đồng năng lượng dài hạn với các quốc gia ổn định hơn. Điều này củng cố sự tập trung vào Mỹ và Bắc Âu. Còn về stablecoin? Hầu hết các stablecoin lớn đều neo theo đô la Mỹ. Nhưng giá trị thực của chúng phụ thuộc vào khả năng duy trì thanh khoản của hệ thống ngân hàng Mỹ. Khi giá dầu tăng do Hormuz, lạm phát toàn cầu tăng, Cục Dự trữ Liên bang có thể giữ lãi suất cao lâu hơn. Điều đó làm tăng chi phí cơ hội của việc nắm giữ tiền điện tử, và làm giảm thanh khoản trong DeFi. Tôi không nói rằng stablecoin sẽ mất neo. Nhưng tôi nói rằng dòng thanh khoản vào DeFi sẽ khô cạn nhanh hơn mọi người tưởng, vì các nhà đầu tư sẽ rút vốn về các tài sản trú ẩn an toàn. Trong môi trường như vậy, các giao thức cho vay như Aave hoặc Compound sẽ phải đối mặt với làn sóng thanh lý. Tôi đã thấy điều này vào tháng Năm 2022, khi Terra sụp đổ. Không phải vì Terra là một dự án xấu, mà vì nó phụ thuộc vào một dòng thanh khoản liên tục. Bất kỳ ai phụ thuộc vào dòng chảy liên tục đều dễ bị tổn thương trước các cú sốc kiểm soát dòng chảy. Một điểm quan trọng khác từ bài phân tích nguồn: việc Iran chọn truyền thông Trung Quốc để phát đi thông điệp. Điều này không phải ngẫu nhiên. Trung Quốc là nước mua dầu lớn nhất từ Iran. Bằng cách gửi tín hiệu xoa dịu qua kênh Trung Quốc, Iran đang nói với các nhà giao dịch: "Chúng tôi không muốn phá vỡ thị trường, chúng tôi muốn thương lượng". Nhưng những người tham gia thị trường cần nhớ: một thông điệp xoa dịu cũng là một tín hiệu của quyền lực. Khi một thực thể có khả năng gây hại lớn nói rằng họ sẽ không gây hại, họ đang định giá cho sự tự kiềm chế của mình. Trong blockchain, chúng ta gọi đó là "cơ chế khóa có thời hạn". Một đội ngũ phát triển nói rằng họ sẽ không di chuyển thanh khoản, nhưng họ vẫn nắm chìa khóa. Sự tự kiềm chế không phải là bảo mật. Để kết thúc phần phân tích kỹ thuật, tôi muốn đưa ra một sự so sánh cụ thể. Eo biển Hormuz hoạt động giống như một hợp đồng thông minh có chủ sở hữu. Ở trạng thái bình thường, bất kỳ ai cũng có thể tương tác mà không cần xin phép. Nhưng chủ sở hữu có một hàm đặc biệt, gọi là "setAccessControl". Hàm này không cần sự đồng ý của người dùng. Khi chủ sở hữu gọi hàm, luồng giao dịch thay đổi. Trong trường hợp của Iran, hàm đó đã được gọi: dòng chảy đi qua một tuyến đường mới do Iran và Oman quản lý. Mọi người dùng (tàu chở dầu, tàu LNG) phải tuân theo tuyến đường mới, không phải vì họ đồng ý, mà vì không có lựa chọn nào khác. Đây là sức mạnh của việc kiểm soát hạ tầng: bạn không cần thuyết phục ai. Bạn chỉ cần thay đổi sự thật vật lý. Điều tương tự đang xảy ra trong hệ sinh thái blockchain, nhưng ở một quy mô tinh vi hơn. Các nhà cung cấp dịch vụ staking lớn như Lido, Coinbase, và Binance kiểm soát một phần đáng kể tổng giá trị đặt cược. Họ nói rằng họ không có ý định lạm dụng. Nhưng về mặt kỹ thuật, họ có thể phối hợp để thay đổi quy tắc. Nếu họ bị áp lực từ chính phủ của họ, họ sẽ tuân thủ. Chúng ta đã thấy điều này khi chính phủ Mỹ yêu cầu các sàn giao dịch đóng băng tài sản của người dùng Nga sau khi xung đột Ukraine nổ ra. Về mặt kỹ thuật, blockchain vẫn hoạt động. Nhưng trên thực tế, các điểm ra vào đã bị kiểm soát. Giống như Hormuz: dòng chảy không dừng lại, nhưng nó đi qua một cánh cổng có người gác. Tôi muốn chia sẻ một trải nghiệm từ năm 2025, khi tôi làm lãnh đạo kỹ thuật cho một dự án tích hợp zk-SNARKs vào mô hình học máy. Chúng tôi phải thiết kế một hệ thống chứng minh tính toàn vẹn của đầu ra mà không tiết lộ dữ liệu đầu vào. Khi đọc lại các bài báo về zk cho ML, tôi nhận ra rằng hầu hết các hệ thống đều giả định một môi trường tin cậy. Họ giả định rằng người tạo bằng chứng là trung thực. Nhưng trong thực tế, người tạo bằng chứng có thể là một bên độc hại. Vì vậy, chúng tôi phải thiết kế một giao thức khuyến khích xác minh độc lập. Bài học đó áp dụng cho Hormuz: Iran có thể nói rằng họ đang cung cấp một "hành lang an toàn". Nhưng người dùng cuối cần một cơ chế xác minh độc lập, không phụ thuộc vào lời hứa của người kiểm soát. Bây giờ, hãy nói về góc nhìn phản trực giác. Nhiều người trong cộng đồng tiền điện tử tin rằng sự phi tập trung là một đặc điểm kỹ thuật có thể được đảm bảo bằng mã. Họ tin rằng nếu bạn chạy một nút, bạn là một phần của mạng lưới. Nhưng điều đó bỏ qua tầng vật lý. Một nút cần điện, cần kết nối internet, cần phần cứng. Tất cả những thứ đó đều nằm trong lãnh thổ của các quốc gia có chủ quyền. Khi một quốc gia kiểm soát điểm nghẽn, họ kiểm soát cả những người dùng ở xa. Hãy nhìn vào trường hợp của Nga năm 2022: các sàn giao dịch lớn tuân thủ lệnh trừng phạt, nhưng các sàn giao dịch phi tập trung vẫn có thể truy cập. Tuy nhiên, các nhà cung cấp dịch vụ internet ở Nga có thể chặn các sàn đó. Về lý thuyết, blockchain phi tập trung. Về thực tế, biên giới quốc gia vẫn tồn tại. Góc nhìn phản trực giác thứ hai: Hormuz càng căng thẳng, tiền điện tử càng có thể tăng giá. Điều này nghe có vẻ phi lý, nhưng hãy nhìn vào lịch sử. Khi chiến tranh Nga-Ukraine nổ ra vào tháng 2 năm 2022, Bitcoin đã tăng nhẹ trước khi giảm. Lý do: các nhà đầu tư ở các nước có đồng tiền mất giá (như Nga, Ukraine) đổ xô vào Bitcoin như một nơi trú ẩn. Nếu Hormuz bị siết chặt, các quốc gia vùng Vịnh sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng các quốc gia như Iran, vốn đã bị trừng phạt, có thể thấy tiền điện tử là một kênh thoát hiểm. Các sàn giao dịch ngang hàng ở Iran có thể chứng kiến khối lượng tăng vọt. Điều này không có nghĩa là giá Bitcoin sẽ tăng, nhưng nó có nghĩa là thanh khoản sẽ di chuyển theo cách mà các mô hình dự đoán truyền thống không thể nắm bắt. Tôi tin rằng các nhà phát triển giao thức nên bắt đầu thiết kế cho kịch bản "kiểm soát điểm nghẽn" này. Đã đến lúc ngừng giả định rằng hạ tầng vật lý là ổn định. Các giao thức có thể xem xét việc đa dạng hóa nhà cung cấp hạ tầng, giống như các quốc gia đa dạng hóa nguồn năng lượng. Thay vì phụ thuộc vào một nhà cung cấp dịch vụ staking duy nhất, hãy sử dụng các cơ chế phân phối lại tài sản đặt cược. Thay vì xây dựng các chuỗi phụ thuộc vào một cầu nối duy nhất, hãy xây dựng các cầu nối có thể thay thế. Tôi không nói rằng điều này dễ dàng. Tôi nói rằng nó cần thiết. Tôi nhớ lại năm 2017, khi tôi phát hiện lỗ hổng trong hợp đồng Status.im. Sau khi báo cáo, dự án đã sửa và triển khai lại. Nhưng điều làm tôi ấn tượng không phải là lỗi, mà là cách cộng đồng phản ứng. Họ nói rằng lỗi này hiếm gặp, không ai có thể khai thác nó trong thực tế. Tôi đã trả lời: "Trong bảo mật, chúng tôi không quan tâm đến xác suất. Chúng tôi quan tâm đến khả năng." Nếu một lỗi có thể bị khai thác, nó sẽ bị khai thác, chỉ là vấn đề thời gian. Tương tự, nếu một điểm nghẽn có thể bị kiểm soát, nó sẽ bị kiểm soát. Không phải vì có ai đó muốn gây hại, mà vì quyền lực luôn tìm cách tự củng cố. Vậy điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Tôi không có quả cầu pha lê. Nhưng tôi có thể đưa ra một dự đoán có cấu trúc. Nếu căng thẳng Hormuz kéo dài, chi phí năng lượng toàn cầu sẽ tăng. Chi phí năng lượng tăng sẽ đẩy lạm phát lên. Lạm phát tăng sẽ buộc các ngân hàng trung ương duy trì lãi suất cao. Lãi suất cao sẽ hút thanh khoản khỏi các tài sản rủi ro, bao gồm tiền điện tử. Trong môi trường đó, các dự án có chi phí vận hành thấp và dòng tiền thực sẽ sống sót. Các dự án phụ thuộc vào đầu tư mạo hiểm và thanh khoản vay mượn sẽ chết. Tôi đã thấy điều này trong bear market 2022, và tôi sẽ thấy lại. Nhưng có một kịch bản khác. Nếu Hormuz thực sự chuyển sang chế độ "kiểm soát có điều kiện", nó có thể tạo ra một loại hình tài sản kỹ thuật số mới: các quyền đi qua có thể giao dịch được. Hãy tưởng tượng một nhà điều hành tàu chở dầu mua một token ERC-20 đại diện cho quyền ưu tiên đi qua Hormuz trong tháng tới. Token đó được phát hành bởi một liên minh Iran-Oman. Nó có thể được giao dịch trên các sàn phi tập trung. Nó có thể được dùng làm tài sản thế chấp trong các giao thức DeFi. Điều này nghe có vẻ xa vời, nhưng nó không khác gì các khoản phái sinh năng lượng hiện có. Nếu quyền lực được số hóa, nó sẽ trở thành tài sản tài chính. Những người nắm giữ token đó sẽ phụ thuộc vào ý chí của người phát hành. "Code is law" sẽ không bảo vệ họ, bởi vì người phát hành có thể thay đổi mã. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng cộng đồng blockchain nên chú ý đến Hormuz, không chỉ từ góc độ vĩ mô, mà từ góc độ kiến trúc. Mỗi giao thức nên tự hỏi: Nếu một trong những điểm nghẽn vật lý của tôi bị kiểm soát, tôi có thể tiếp tục hoạt động không? Nếu nhà cung cấp điện của tôi bị chính phủ yêu cầu tắt máy, tôi có kế hoạch dự phòng không? Nếu quốc gia nơi tôi đặt máy chủ bị xung đột, dữ liệu của tôi có được sao lưu ở nơi khác không? Hầu hết các dự án sẽ trả lời "không". Điều đó không sao. Nhưng họ nên thành thật về điều đó, thay vì tuyên bố phi tập trung trong khi phụ thuộc vào một trung tâm dữ liệu duy nhất. Tôi sẽ kết thúc bằng một câu chuyện cá nhân. Năm 2023, khi tôi tham gia một hội nghị về ZK-proofs ở Tokyo, một nhà phát triển trẻ hỏi tôi: "Tại sao chị dành quá nhiều thời gian để phân tích các kịch bản thảm họa? Blockchain được thiết kế để chống lại sự kiểm duyệt." Tôi trả lời: "Thiết kế để chống lại sự kiểm duyệt không có nghĩa là nó chống lại sự kiểm soát hạ tầng." Chúng ta có thể viết mã để kháng lại sự kiểm duyệt ở tầng ứng dụng, nhưng nếu ai đó kiểm soát nguồn điện, họ không cần kiểm duyệt. Họ chỉ cần rút phích cắm. Hormuz là một lời nhắc nhở rằng tầng vật lý vẫn là nền tảng của mọi thứ, kể cả những thứ phi tập trung nhất. Khi các chuyên gia Iran nói rằng họ đang thực hiện "công việc kỹ thuật" để thiết lập hành lang mới, họ đang viết lại giao thức của vùng biển. Họ không cần hỏi ý kiến của các bên liên quan. Họ chỉ cần kiểm soát điểm nghẽn. Đó là bài học lớn nhất. Trong một hệ thống tập trung, quyền lực đến từ việc kiểm soát tài sản. Trong một hệ thống được cho là phi tập trung, quyền lực đến từ việc kiểm soát hạ tầng. Nếu chúng ta không giải quyết vấn đề hạ tầng, chúng ta chỉ đang xây dựng những tòa tháp trên cát. Câu hỏi cuối cùng của tôi dành cho những người xây dựng: Khi một điểm nghẽn vật lý bị siết, hợp đồng thông minh của bạn có tự vận hành được không? Nếu câu trả lời là không, bạn nên bắt đầu suy nghĩ lại ngay bây giờ, trước khi cú sốc đến. Bởi vì những cú sốc như Hormuz không bao giờ đến với một thông báo trước. Chúng đến như một thông báo trên truyền hình, một sự thay đổi từ "đóng cửa" thành "điều chỉnh", và mọi thứ đã khác.

Sợ & Tham

62

Tham lam

Tâm lý thị trường

Chỉ số mùa altcoin

40

Mùa Bitcoin

Sự thống trị BTC Mùa altcoin

Vốn hóa thị trường

Tất cả →
# Tiền điện tử Giá
1
Bitcoin BTC
$77,939.7
1
Ethereum ETH
$2,434.19
1
Solana SOL
$102.58
1
BNB Chain BNB
$686.5
1
XRP Ledger XRP
$1.36
1
Dogecoin DOGE
$0.0828
1
Cardano ADA
$0.1954
1
Avalanche AVAX
$7.21
1
Polkadot DOT
$0.8288
1
Chainlink LINK
$11.25

🐋 Theo dõi cá voi

🔵
0x415b...f3e6
1 ngày trước
Stake
6,396,114 DOGE
🔵
0x1dad...ef9d
2 phút trước
Stake
3,159 ETH
🔴
0x2ca0...6ce6
5 phút trước
Chuyển ra
4,974,160 USDC